E
m không biết từ bao giờ, ngày 16 tháng 1 hằng năm lại trở thành một trong những ngày quan trọng với mình? Có lẽ, chính là từ lúc em bắt đầu nghe một bài hát nào đó của chị – Mỹ Tâm, bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về con người chị và để chị xuất hiện trong đời mình.
Không thể nhớ chính xác vào ngày nào đó năm 2013, đó là một ngày rảnh rỗi, em lướt Facebook và thấy một tấm ảnh chụp ngày chị ra mắt vol.8. Em thật sự bất ngờ, bất ngờ tại sao lại có hàng nghìn người tình nguyện đứng xếp hàng dưới nắng chỉ vì mua một chiếc đĩa CD và chờ để xin chữ kí? Lúc đó, em chỉ là một đứa học sinh cấp 3 ở vùng ven thành phố, em thật sự thắc mắc: “Rốt cuộc, âm nhạc của Mỹ Tâm là như thế nào mà hấp dẫn người ta đến thế?
Người ta thường nói với em, nếu như thích Mỹ Tâm thì phải nghe những bản ballad buồn. Nhưng ngược lại em thích chị bởi vì cái dáng đi “Sài Gòn Chợ Lớn” trong MV Vì em quá yêu anh năm ấy. Em còn nhớ, năm đó chị từng chia sẻ đó là một trong những MV chị quyết định phá cách, quyết định thay đổi, quyết định làm một cái gì đó thật mới lạ. Và “cái gì đó thật mới lạ” ấy của chị lại làm thay đổi con người em. 
Âm nhạc của chị đã ảnh hưởng đến cuộc sống của em rất nhiều. Nói theo chiều hướng tích cực, nó không chỉ đơn thuần là một bài hát, nó còn nuôi dưỡng cảm xúc trong em. Những năm tháng tuổi trẻ của em, những ngày thanh xuân đẹp nhất, em may mắn biết đến chị, được sống cùng chị trong âm nhạc. Và cũng từ đó, em cảm thấy được ngay cả nỗi buồn của em… cũng thật đẹp! Lúc trước, em thường hay làm một việc ngu ngốc chính là đem chị ra so sánh với rất nhiều người khác để tìm ra một lý do vì sao âm nhạc của chị lại tuyệt vời đến mức chạm đến rất nhiều trái tim. Nhưng rồi, em đã thất bại. Thời gian dần dần cho em nhận ra được rằng, chị không thể so sánh với bất kì ai, bởi Mỹ Tâm là cô gái độc lập và duy nhất.
Cũng như bao người, em chưa từng nghĩ mình thương chị vì chị đẹp, mặc dù bọn em vẫn hay gọi chị bằng cái tên thân mật là “chị đẹp”. Em và có lẽ mọi người cũng thế, thương chị vì cái tâm – chữ tâm này đẹp như tên của chị vậy. Trước giờ, em ít khi thấy chị đầu tư trang phục trăm triệu để xuất hiện trong một sự kiện sang trọng nào đó, phụ kiện đi kèm cũng chẳng mới mẻ gì nhiều, kiểu tóc cũng không quá cầu kì. Con người chị không đặt nặng vẻ ngoài, đối với chị, việc làm cho những bài hát của mình chỉnh chu và hoàn mỹ mới là điều quan trọng nhất. Tâm vẫn luôn là Tâm, vẫn luôn chân thành và mộc mạc.
Đối với chị, em vẫn chưa bao giờ thôi tự hào. Thương chị ở cách ứng xử, nói chuyện tuy không phải quá khôn khéo nhưng là chân thật. Thương cách chị ngây ngô đứng trên sân khấu, thương cách chị vô tư cười lớn mà không mảy may quan tâm đến hình tượng, chỉ cần bản thân mình thoải mái và fans cảm thấy gần gũi là được. Thương lúc chị thấy fans đứng chờ, bị chèn ép, bất công mà kiên quyết đứng đó không chịu vào diễn, đợi đến khi nào fans có chỗ ngồi mới thôi. Thương cánh tay chị giữ nguyên hơn cả phút trên cao, hai mắt ươn ướt cám ơn fans đã ủng hộ mình. Thương cái cách cuối đầu cám ơn rồi đi lui vào trong cánh gà, chưa một lần quay lưng với khán giả, và thương vì nhiều điều khác nữa. Nói về Mỹ Tâm, thật sự có quá nhiều cái để thương, và thương luôn những chuyện Tâm làm. Em vẫn là câu nói đó, câu nói mà em thường dùng để nhắc về chị: “Những gì xuất phát từ Tâm sẽ chạm đến trái tim, chị ạ!”
Người ta thường hỏi em: “Mỹ Tâm có gì mà khiến em điên cuồng đến vậy? Mỹ Tâm đã làm gì để khiến em có động lực đứng chờ từ 1 giờ trưa đến 5 giờ chiều chỉ để chờ kí tên, nhìn chị chưa được 5 giây rồi phải vội vã nhường cho người kế tiếp?” Em cũng không biết phải trả lời người ta thế nào, đơn giản là tuổi trẻ chỉ có một lần. Được nghe chị hát, được nhìn chị một cách lặng lẽ từ xa, đôi khi là những giọt nước mắt âm thầm nhưng hạnh phúc. Kể cả là thanh xuân hay tuổi trẻ, em cảm thấy bản thân mình may mắn khi biết đến chị và đồng hành cùng chị trên con đường mang tên là âm nhạc.
Nhắc đến âm nhạc, có lẽ vol.9 cũng là một sự kiện đáng nhớ trong cuộc đời làm “fan girl” của em. Em không may mắn có thể góp mặt cùng chị ở ngày ra mắt hôm đó, nhưng ở nhà em vẫn cập nhật tình hình từng giờ, từng phút. Em nhớ, ngày hôm đó chị không đủ thời gian để kí tên cho tất cả các bạn, chị đã rất áy náy. Chị liên tục cúi đầu xin lỗi fans, giây phút đó, em từ giận chị vì CD của mình cũng nằm trong số những CD chưa được kí tên, đã thấy thương chị rất nhiều.
Vol.9 có lẽ đã làm rung động rất nhiều người trong và ngoài nghề chứ không chỉ riêng fans của chị. Đó không phải một sản phẩm âm nhạc đơn thuần, đó còn là kiệt tác đến từ trái tim của những con người yêu nhạc. Rất lâu sau đó, nhiều anh chị, cô chú nghệ sĩ “phát cuồng” vì Tâm 9 và muốn được sở hữu nó mặc dù trước đó mọi người đều có thể nghe Tâm 9 online trên mạng. Đẳng cấp, mãi mãi sẽ không có gì thay thế được.
Là một người hâm mộ ở xa thành phố nơi chị sống và hoạt động nghệ thuật, số lần em được gặp chị và nghe chị hát một bài hát chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bản thân em đã không ít lần rơi nước mắt vì đã bỏ lỡ quá nhiều sự kiện lớn trong con đường âm nhạc của chị. Từ liveshow Heart Beat, đến những liveshow, ra mắt album… em đều không thể có mặt. Nhưng rồi âm nhạc của chị, nụ cười của chị lại làm em vững tin hơn, vui vẻ và tràn đầy hi vọng hơn. Chị ơi, hãy nhớ ở đâu đó trên thế giới này, rất nhiều người như em, vì nụ cười của chị mà lòng cũng trở nên rạng rỡ hơn.
Trong lòng em, tính đến thời điểm hiện tại trong showbiz này, em vẫn chưa thấy ai có thể sánh với hai từ “hoàn mỹ” như chị. Chị giỏi từ chuyên môn âm nhạc, ngay cả lĩnh vực đóng phim chị cũng thành công mà “lấn sân”. Gần đây, có phải người ta đã quên đi “ca sĩ Mỹ Tâm”, thay vào đó là “chị trợ lý Khả Doanh” phải không chị? Trong Chị trợ lý của anh, chị hóa thân một cách xuất thần vào nhân vật, thành công đến mức người xem không nhìn ra chị đã diễn xuất như thế nào? Và bất ngờ hơn nữa, điều khiến người khác phải mười phần nể phục chính là chị “cân” luôn vai trò làm đạo diễn và biên kịch của bộ phim. Khoảnh khắc em biết sự thật này, em chỉ muốn thốt lên: “Chị của em giỏi quá!”Cho đến sau này, có người đã có gia đình, đã có con, nhưng âm nhạc của chị vẫn luôn hiện hữu một cách hiển nhiên trong cuộc đời của họ, như một thói quen. Em cũng vậy, em từ một cô bé cấp 3 cho đến bây giờ đã hoàn thành xong những tháng năm đại học để bước vào trường đời, vẫn một mực muốn tiếp tục theo đuổi thứ tình cảm này. Có thể sau này, khi em phải chật vật mưu sinh, có phút giây nào đó sẽ lãng quên đi những nhiệt thành của hiện tại , nhưng em tin rằng, khi về đến nhà, đóng cửa lại, âm nhạc của chị vẫn là thứ âm thanh tuyệt vời nhất mà em muốn nghe, nụ cười của chị là hình ảnh đẹp nhất mà em muốn nhìn để tiếp thêm động lực chiến đấu với cuộc sống khắc nghiệt này.
Vậy là chị đã bước sang tuổi mới, nói về chị, em sẽ không nhắc về những con số bởi vì chị luôn trẻ như cách chị vẫn vô tư bông đùa rằng: “Chị mới 23 chứ mấy!” Em chỉ muốn cám ơn vì chị đã kịp thời xuất hiện trong những năm tháng tuổi trẻ và kể cả thanh xuân của em. Cám ơn âm nhạc của chị đã “biến” những nỗi buồn trong em thật đẹp. Cám ơn những triết lý sống tích cực mà chị đã truyền đạt cho chúng em. Cám ơn cách sống thật nhất, từ tâm nhất của chị để chúng em biết cuộc đời này sống là phải biết sẻ chia để có được hạnh phúc. Cám ơn chị vì đã luôn bên cạnh bảo vệ chúng em. Và cuối cùng, cám ơn chị vì đã là một phần trong cuộc sống của chúng em. Cám ơn chị vì tất cả! Tuổi mới, chỉ mong chị có thật nhiều sức khỏe và phải thật hạnh phúc. Với những gì chị làm và cống hiến suốt những năm qua, em tin chị sẽ thành công hơn nữa. Và điều quan trọng nhất chính là chúng em sẽ luôn sát cánh bên cạnh chị, bằng cách này hay cách khác, vẫn sẽ luôn bên cạnh ủng hộ chị. Đối với chúng em, chỉ cần chị hạnh phúc với những gì bản thân mình chọn, đó là điều mà chúng em mong muốn nhất!

Theo saostar.vn